dị địa trọng sinh chi bạch
Truyện Siêu sát thủ trùng sinh dị giới - Phượng Chi Hạ. Truyện ngôn tình, hoàn, cổ đại, hiện đại, xuyên không post nhanh nhất, nhiều nhất. SIÊU SÁT THỦ TRỌNG SINH DỊ GIỚI Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp. 1 120, 121, 122. Thành viên nổi bật
Viện Vệ sinh dịch tễ Trung ương đã báo cáo Bộ Y tế và đang nỗ lực phối hợp với Bộ Tài chính để sớm hoàn tất các thủ tục nhằm cung ứng kịp thời vaccine cho địa phương. Trước đó, ngày 13/9, Sở Y tế TP. Hồ Chí Minh cho biết hiện thành phố đang thiếu hai loại
Tiếu Giai Nhân. Chương 164. A Kết sinh ra trong một gia đình nhà nông, dung nhan mỹ miều, dịu dàng, điềm đạm. Triệu Trầm là thế tử hầu phủ, bụng dạ nham hiểm. Công Chúa Thành Vương Phi. Tiếu Dương. Chương 164-4. Trong một lần sét đánh đột ngột mà bỏ mạng, lại đầu thai
Viêm da cơ địa. Viêm da cơ địa, chàm là một bệnh phát ban da khá phổ biến không lây nhiễm, nó ảnh hưởng đến khoảng 2-3% dân số trưởng thành và trẻ em, trong đó tỷ lệ bệnh viêm da cơ địa ở trẻ em trong độ tuổi đi học trên toàn thế giới chiếm 25%. Nó thường biểu
Trọng sinh không gian chi cửu linh niên đại tiểu địa chủ. Đề Cử. Đọc Truyện (0) Chưa có ai đánh giá truyện này! Thông Tin. Giới Thiệu. D.S Chương. Tác Giả: sansan1312.
Single Loop And Double Loop Models In Research On Decision Making. Mà khi bên Mộ Dung Lâm Phong rốt cục biết Tiểu Bạch mất tích, Tiểu Bạch đã một mình ở giữa phố buôn bán phồn hoa náo nhiệt, một mình ngơ ngác ngây ngốc đứng nửa canh giờ, khuôn mặt cũng bị ánh nắng nóng cháy chiếu đến hồng hồng, mà trong óc Tiểu Bạch tất cả đều là sư phụ của mình, đối với chuyện chung quanh hoàn toàn không có cảm Bạch đang suy nghĩ đi con đường nào về mà đứng ngay giữa đường cái thẳng tắp, cũng chặn lại hướng đi của nhiều người. Lúc này, một đại hán bộ dạng tục tằn, miệng đầy răng vàng hét về phía Tiểu Bạch “Thằng nhãi TM nhà ngươi, đừng như cái đầu gỗ đứng giữa đường, chặn đường đi của lão tử, tránh ra cho lão tử.”Đại hán nói xong, liền thô lỗ đẩy Tiểu Bạch ra, Tiểu Bạch không có phòng bị liền cứ như thế ngã thẳng trên mặt đường dơ bẩn. Hai tay chống trên mặt đất một trận đau đớn mới làm cho Tiểu Bạch phục hồi tinh thần thấy phía trước đám đông ào ào đi tới, thân thể nhỏ bé của Tiểu Bạch nhanh nhẹn xuyên qua dòng người tầng tầng lớp lớp, chậm rãi chui ra ngoài, nhưng đi ra ngoài rồi đối mặt vẫn là khung cảnh lạ Bạch nhìn quầy ăn vặt bên trái bốc tòa ra đừng cụm khói trắng, thơm thơm, trong quầy cũng đầy người ngồi, tất cả mọi người đều đang vừa ăn vừa nói cười, bên cạnh còn có quầy đồ nướng, một cặp cánh gà nướng lóng lánh, lớp da bên ngoài nướng giòn giòn sáng Bạch nhịn không được nước miếng sắp chảy ra, trước kia Trúc Tử cũng nướng chân gà cho Tiểu Bạch ăn, thơm thơm giòn giòn rất muốn ăn, tuy rằng hiện tại rất muốn ăn, nhưng quan trọng hơn là phải tìm được sư quyết tâm liền dời lực chú ý nhìn về phía đường bên phải, chỉ thấy trên đường cái thật dài bên phải, có rất nhiều nữ tử mặc trang phục đủ mọi màu sắc rực rỡ, trên đầu cắm đầy trâm cài tinh xảo cùng một đóa hoa phấn hồng, ở trên đường cùng nam tử đi ngang qua lôi kéo, trêu đùa, nam tử thường thường ra vẻ đạo mạo, còn có thể vươn tay sờ sờ cái nơi cao cao ở phía trước của nữ tử, mà nữ tử này liền đánh nhẹ vào ngực nam tử, nũng nịu nói “Đáng ghét”, sau đó liền bị nam tử kia cười ha ha, đỡ nữ tử vào lầu các đẹp Bạch tuy rằng không phải thực hiểu được nữ tử này là làm gì, nhưng thoạt nhìn hình như dễ nói chuyện lắm, bởi vì bọn họ có thể thực tùy tiện cùng người xa lạ cười nói vui vẻ, nếu bé đến hỏi sư phụ ở đâu, có lẽ bọn họ sẽ nói cho bé mà. Tiểu Bạch hạ quyết tâm liền vui vẻ đi vị nữ tử mặc bé phục đỏ au, ôm thân mật một nam tử, phía trước bộ ngực hơi hơi lộ ra, hai tay sờ tới sờ lui trước ngực nam tử xa lạ, nam tử tựa hồ cũng thực hưởng thụ, nhưng vừa nghe thấy nữ tử muốn kéo mình đi vào lầu các, liền vội tìm cớ trốn đi, nghĩ nếu để lão bà trong nhà mà biết, thì sẽ đại nháo thiên cung Bạch nhìn đến tên nam tử kia đi rồi, liền nhân cơ hội đi qua hỏi “Tỷ tỷ, ngươi có nhìn đến sư phụ của Tiểu Bạch không? Sư phụ mặc y phục màu trắng, ân, còn có bộ dạng dễ nhìn lắm......” Tiểu Bạch vừa nhớ lại vừa nói nói, nhưng lại hình như không biết tìm từ thế nữ tử vốn nghĩ kim chủ có thể cắn câu lại đi rồi, vẻ mặt cau có, quay đầu lại nhìn thấy tiểu thiếu niên vẻ mặt khờ dại hỏi ả, nguyên bản nghĩ câu không được đứa lớn, đứa nhỏ cũng không sao, nhưng nhìn kỹ, trên người mặc quần áo cũ cũ, còn có một chỗ vá nho nhỏ, ai, lại là hạng người nghèo rớt mồng tử hoàn toàn không có hưng trí nói “Thằng nhóc hư hỏng từ đâu ra, xú nam nhân cùng bổn tiểu thư điên long đảo phượng nhiều lắm, biết đâu rằng trong đó có thể có sư phụ của ngươi a, nếu không, chờ ngày nào đó Tiểu ca phát tài, tìm đến bổn tiểu thư, bổn tiểu thư chính là bất cứ lúc nào cũng hoan nghênh Tiểu ca a, ha ha ha”Tiểu Bạch nhìn thấy vị tỷ tỷ này chả trả lời được câu nào, Tiểu Bạch nghe mà mơ nữ tử thấy Tiểu Bạch vẫn là vẻ mặt không biết nhìn ả, khúc khích thật sự có ý tứ đưa tay lên khuôn mặt của Tiểu Bạch, xoa tới xoa Bạch nhìn thấy vị tỷ tỷ này kỳ quái còn nhéo tới nhéo lui mặt mình, trên người còn có một mùi hương nồng đậm, Tiểu Bạch phản xạ có điều kiện liền giơ tay đẩy ả ra, nói “Buông ra!”Nữ tử thấy Tiểu Bạch đẩy mình ra liền hung tợn nói “Hừ thằng nhóc hư nhà ngươi đến thế nào thì về thế ấy đi, bổn tiểu thư không rảnh chơi với ngươi.”Tiểu Bạch liền ủ rũ quay ngược lại, thường thường sờ sờ hai gò má bị nhéo đến hồng hồng, lang thang không đích đến trên đường cái.“Uy, tiểu thiếu niên cúi đầu đi đường, đối, chính là nói ngươi đó.” Đột nhiên một thanh âm già nua truyền Bạch ngẩng đầu không xác định nhìn lão gia gia phía trước, hóa ra là lão gia gia trước đó tặng đồ chơi làm bằng đường cho mình, nhìn thấy lão gia gia ngoắc mình đến, Tiểu Bạch liền “bịch bịch bịch” chạy tới.“Sao chỉ có một mình ngươi ở đây, vị công tử lúc nãy đâu?” Lão gia gia hiền lành nhìn tiểu thiếu niên đứng trước mặt mình nói.“Tiểu Bạch đi tìm sư phụ.”“Vậy ngươi biết sư phụ ngươi ở nơi nào không?”“......” Lắc đầu.“Hiện tại đã không còn sớm, ngươi có biết đường về nhà thế nào không?”“......” Vẫn là lắc đầu.“Ai đứa nhỏ này ngươi đã không còn nhỏ đi, sao không biết đường về nhà a.”Tiểu Bạch nghe được chỉ ảm đạm cúi đầu, trong lòng thật là ủy này, ngõ tắt yên tĩnh, một trận “ùng ục ùng ục” từ cái bụng nho nhỏ của Tiểu Bạch phát ra, lão gia gia nhìn thấy Tiểu Bạch lúc này nhìn chằm chằm vào hai cái đồ chơi làm bằng đường bán còn lại, do dự hạ cầm lấy hai cái đồ chơi làm bằng đường cho Tiểu Bạch, Tiểu Bạch vui vẻ mỗi tay một cái đồ chơi làm bằng đường, nơi này liếm một chút nơi đó liếm một chút, đột nhiên nhớ tới sáng nay mìn h cùng sư phụ cùng ăn đồ chơi làm bằng đường, hiện tại lại chỉ có mình mình cô đơn đứng đây, cái mũi liền từng đợt chua phụ......Ánh chiều tà chiếu vào đất, kéo thân ảnh của một ông lão một bé con trong ngõ nhỏ ra thật dài, mà thân ảnh đứa nhỏ cầm hai cái đồ chơi làm bằng đường lại hơi hơi run run, giống như đứa bé bị vứt bỏ vậy, phát ra tiếng nức phía bên kia Mộ Dung Lâm Phong cùng Trúc Tử đã phân công nhau đi tìm Tiểu Bạch rồi, Trúc Tử tìm trong khu náo nhiệt, còn Mộ Dung Lâm Phong hướng về những con đường nhỏ có phần yên lặng Dung Lâm Phong hiện tại bởi vì tìm kiếm Tiểu Bạch, trong lòng đã muốn hoang mang rối loạn rồi, đứa nhỏ Tiểu Bạch này cái gì cũng không hiểu mất tích đã là một chuyện phi thường phiền toái rồi, bình thường Tiểu Bạch ỷ lại hắn như vậy, hiện tại chỉ còn một mình, giờ phút này Tiểu Bạch tìm không thấy hắn trong lòng hẳn là sợ hãi cùng bất lực đến cỡ Dung Lâm Phong trong lòng vẫn luôn hiểu được băn khoăn của Trúc Tử, biết Trúc Tử vẫn đều như có như không phòng bị Tiểu Bạch, nghi vấn trên người Tiểu Bạch thật sự là nhiều lắm, ưu điểm cùng khuyết điểm trên người đều mâu thuẫn lẫn nhau, muốn nói rõ cũng không được. Vốn tưởng rằng Trúc Tử cho dù trong lòng nghĩ thế nào, nhưng chỉ cần hắn không lên tiếng, Trúc Tử cũng không dám làm gì sau lưng hắn, lại không nghĩ tới......Mộ Dung Lâm Phong hối hận nghĩ, nhìn thấy sắc trời đã càng ngày càng tối, nếu tìm không thấy Tiểu Bạch thì nên làm thế nào bây giờ, không, nhất định sẽ tìm được Tiểu Bạch, lúc này Mộ Dung Lâm Phong hoàn toàn mất đi dáng vẻ ổn trọng văn nhã bình Dung Lâm Phong rất nhanh đi về phía một nhóm người đang đứng nói chuyện phía ở một bên, ngữ khí vội vàng hỏi “Các vị huynh đài, xin hỏi một chút, có nhìn thấy một tiểu thiếu niên đại khái cao một thước năm, mặc y phục màu xanh đã cũ, người gầy gầy nhỏ con, ánh mắt thật to, tỉnh tỉnh mê mê.”“Bọn ta nãy giờ ở đây nói chuyện phiếm, nếu đi ngang qua chỗ này, bọn ta sẽ thấy, nhưng mà lại không thấy tiểu đồng ngươi vừa tả.” Những người đó suy nghĩ một chút liền Dung Lâm Phong cảm ơn, vẻ mặt thất vọng đi về hướng khác....... Ta là phân cách tuyến cũng thực sốt ruột......Lúc này Tiểu Bạch đã chậm rãi liếm xong hai cái đồ chơi bằng đường, ánh mặt trời đã sắp không còn nhìn thấy, chân trời còn có chút mây đen đen bay về phía Bạch nhìn thấy lão gia gia bên cạnh ngồi xổm xuống, chậm rãi sửa sang lại một chút gia sản không nhiều lắm, lại chậm rãi đứng lên, nhìn thấy Tiểu Bạch ánh mắt hồng hồng đáng thương đến tội nhìn mình, trong lòng cũng là không đành lòng, nhưng nghĩ đến về nhà còn có lão bà đang chờ mình ăn cơm, hạ quyết tâm nói “Cái kia, ta phải đi về rồi, ngươi...... tự ngươi cẩn thận một chút đi.”Lão gia gia sau khi nói xong, an ủi sờ sờ đầu Tiểu Bạch, liền vác một thùng trúc nho nhỏ chứa đựng gia sản, đi về phía hoàng hôn. Cái bóng bị trời chiều kéo thật dài, lay động lắc lư đi Bạch chỉ có thể ngoan ngoãn đứng tại chỗ nhìn theo lão gia gia rời đi, một trận gió thổi qua, Tiểu Bạch ôm thân mình nhỏ bé, cảm thấy lạnh như băng kỳ Bạch ôm thân mình bé nhỏ, nhìn trái nhìn phải, vốn nơi này người đi đường đã không nhiều, hiện tại chỉ còn có Tiểu Bạch một mình lạnh lạnh lùng lùng đứng ở đây, Tiểu Bạch ở tại chỗ xoay qua xoay lại, ngắm tới ngắm lui bốn phía ngắm tới ngắm lui, do dự không biết đi hướng khi Tiểu Bạch loay hoay một chỗ rất nhiều vòng, ánh mắt lại là cay cay, trong đầu từng đợt khổ cùng Tiểu Bạch quyết định vẫn là chậm rãi trở về, trở lại cái nơi mình đã tỉnh lại, nhưng là đi tới đi tới, nhìn thấy phía trước tách ra ba đường, Tiểu Bạch lại một trận mê mang, nên đi con đường nào trở về Bạch đứng yên suy nghĩ một chút, nhấc chân liền đi về phía trái, nhưng đi được mấy chục thước, xuất hiện ở trước mắt chính là một con sông thật dài, trên sông còn có một con thuyền xa hoa, trên thuyền có rất nhiều nữ tử xinh đẹp, cùng các tài tử hào hoa phong nhã cử rượu cao đàm khoát luận, tiếng đàn sáo dễ nghe đinh đinh đang đang truyền Bạch tò mò nhìn một hồi, liền phát giác mình chưa bao giờ tới nơi này, cuối cùng lại quay về ngã ba đường kia, lần này Tiểu Bạch quyết định đi con đường ở giữa, đi tới đi tới liền ngửi được mùi hương thơm thơm, hình như trước kia Trúc Tử nấu thịt đông pha, mỗi lần bé đều muốn ăn rất nhiều, Trúc Tử còn luôn mắng bé là mèo con tham ăn, sư phụ sẽ thực ôn nhu kêu bé ăn chậm một đến Mộ Dung Lâm Phong, trong lòng Tiểu Bạch lại từng đợt khổ sở. — sư phụ, ngươi ở nơi nào a, Tiểu Bạch rất nhớ thời bụng Tiểu Bạch lại từng đợt kêu to, chỉ có buổi sáng ở nhà ăn chút cơm rau dưa, khi đó Trúc Tử còn nói Tiểu Bạch không cần ăn nhiều, nói đợi đến chợ, bụng Tiểu Bạch cũng chứa không ít đồ ăn vặt, nhưng hiện tại trừ bỏ ăn ít đồ chơi bằng đường, cái gì cũng không có, vốn đồ ăn ở Yến Thanh tửu lâu cũng chưa ăn đã hôn mê Bạch nhìn thấy trên quầy sắp xếp ít đồ ăn, liền nhịn không được chậm rãi đi qua....Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Nhấn vào giữa màn hình để hiển thị Tùy chọn đọc.
Edit Aoi Gin Thể loại xuyên không, thầy trò, ấm áp văn. Pairing Mộ Dung Lâm Phong x Mộ Dung Bạch. Truyện là cuộc hành trình ghi dấu lại những chuyến đi ngọt ngào ở ở Thương Mộc đại lục của Sư phụ ôn nhu kì thực phúc hắc cùng Đồ đệ đáng yêu có siêu năng lực, ngọt ngào ấm áp bánh bao văn.
Edit Aoi GinThể loại xuyên không, thầy trò, ấm áp Mộ Dung Lâm Phong x Mộ Dung là cuộc hành trình ghi dấu lại những chuyến đi ngọt ngào ở ở Thương Mộc đại lục của Sư phụ ôn nhu kì thực phúc hắc cùng Đồ đệ đáng yêu có siêu năng lực, ngọt ngào ấm áp bánh bao văn.
Thứ chín chương hôn môi Mộ Dung đón gió mang theo Tiểu Bạch đi ở tiếng động lớn xôn xao náo nhiệt đích trên đường cái. Tiểu Bạch cũng là lần đầu tiên đơn độc hòa Mộ Dung đón gió đi ra, trước đây hai người đích phía đô hội theo bình thường khiếu Tiểu Bạch ngu ngốc đích gậy trúc, thế nhưng hiện tại cũng chỉ có Mộ Dung đón gió nắm Tiểu Bạch đích thủ, tại dị quốc tha hương trung bước chậm đi ở trên đường cái, cũng có thể nói thị hai người đích lần đầu ước hội ba. Ở đây khắc Mộ Dung lâm phong đích trong lòng hay như thế cho rằng đích, tuy rằng Tiểu Bạch đến bây giờ đã bị Mộ Dung đón gió ăn hai lần liễu. Nhưng chính tỉnh tỉnh mê mê đích hình dạng. Tuy rằng hiện tại thị giá lạnh đích mùa đông. Thế nhưng nhai đạo thượng hoàn là có thêm rất nhiều đích người đi đường, dù sao tổng bất năng bởi vì hàn lãnh đích khí trời mà buông tha thông thường sinh kế vấn đề, tại thế nào trắc trở. Nhân luôn luôn yếu dựa vào nào đó lao động xong tiền thù lao lai duy trì sinh hoạt đích. Bởi vì hiện tại thị buổi trưa, sở dĩ thái dương chiếu xạ trứ rộng đích đại địa. Tuy rằng tịnh sẽ không giống mùa hè như vậy làm cho nóng bức đích ôn độ, thế nhưng tổng bỉ mùa đông đích buổi sáng hòa buổi tối yếu noãn thượng một ít. Mỗi quốc gia đích phố xá luôn luôn náo nhiệt đích, bất đồng đích dân phong bất đồng đích náo nhiệt, tựa như hiện tại nhai đạo đích hai bên không đơn giản hữu nam tính đích người bán hàng rong. Cũng có nữ tính đích người bán hàng rong tại bên cạnh thét to trứ buôn bán, Mộ Dung đón gió hòa Tiểu Bạch trên người ăn mặc rất là thư thích sa hoa đích quần áo và đồ dùng hàng ngày, hơn nữa Mộ Dung đón gió lớn lên cũng thật là bất phàm. Vì vậy tại đủ loại kiểu dáng đích người bán hàng rong trung cũng là rất được hoan nghênh đích, thế nhưng trở thành độ mục đích tiêu điểm cũng cũng không phải nhất kiện khả dĩ xưng là khoái trá chuyện tình. Tựa như hiện tại tại thương nghiệp nhai lý, vừa đi tiến na phồn hoa đích phố xá, lập tức nảy lên lai một đống đích người bán hàng rong. Nam nữ đều có, đều tranh tiền khủng hậu đích ngưỡng mộ dung đón gió đẩy mạnh tiêu thụ trứ chính đích sản phẩm, cật đích, dùng đích, khán đích chờ một chút đích thương phẩm, giá cũng là mộc tươi đẹp quốc tòng tươi đẹp thích tại nhâm thì đối tiểu thương đích rộng thùng thình hòa cổ vũ hạ chính sách đích hành vi, giá có lợi vu quốc gia đích phát triển, tăng cường mộc tươi đẹp quốc cư dân đích tự lực cánh sinh hòa gây dựng sự nghiệp tinh thần. Không thể không thuyết tại lúc đó chính một nhỏ yếu quốc gia đích hữu lực chính sách. Chỉ là hiện tại thẳng tắp tiến lên nảy lên tới tiểu thương, nhượng Mộ Dung đón gió có chút ảo não hòa phiền muộn liễu, Mộ Dung đón gió tự biết chính có rất cường đích khiết phích đích, ngoại trừ Tiểu Bạch ngoại, Mộ Dung đón gió cũng không muốn cùng những người khác tại thân thể thượng từng có đa đích tiếp xúc, giá bộ nhượng Mộ Dung đón gió cảm thấy chán ghét hòa nói không nên lời đích phiền táo, Vì vậy Mộ Dung đón gió liền bả Tiểu Bạch đích kiểm hướng phía chính đích ngực áp khứ, nhẹ nhàng ô thượng Tiểu Bạch đích cái lỗ tai, sau đó lạnh lùng đích nhìn chăm chú trứ mọi người, mặt nhăn trứ hai hàng lông mày trầm thấp trứ tiếng nói "Cút ngay." Tuy rằng Mộ Dung đón gió thuyết đích cũng không sẽ là rất lớn thanh, lúc đó hết cách đích mọi người trái tim chỗ nhưng cảm giác được liễu trận trận đích âm hàn, tuy rằng hiện tại cũng là ngày đông giá rét, rõ ràng trước cũng không hội cảm thấy đặc biệt hàn lãnh đích, mọi người đang nhìn đáo Mộ Dung lăng liếc mắt đưa tình trung na âm tà lạnh lùng đích mâu quang hậu, đều là bất tự giác đích rùng mình một cái, sau đó ý thức còn không có phản ứng nhiều, thân thể tựu tự động tự giác đích cúng thất tuần bát bát tứ tán ra. Tiểu Bạch cảm giác được bị Mộ Dung đón gió đè nặng chính đích đầu, hoàn bưng chính đích cái lỗ tai, cảm thấy rất kỳ quái đích Tiểu Bạch hơi đích tránh giật mình đầu, tuy rằng cảm giác Mộ Dung đón gió cũng không phải rất lớn lực đích đè nặng chính, thế nhưng chẳng vì sao luôn luôn tránh không ra, loáng thoáng đích tựa hồ còn nghe được chính sư phụ phó nói gì đó, đương Tiểu Bạch đang muốn lực mạnh lại một lần nữa tránh khai đích thời gian, tựu thực sự rất nhẹ nhàng đích tránh mở, nhìn một chút chu vi, vừa hoàn rất nhiều người vây bắt đích, hiện tại chính hòa sư phụ hai người quanh thân đều là vắng vẻ đích, kỳ quái ~ "Sư phụ, vừa làm sao vậy?"
Trở về từ ngọn tuyết sơn cao bốn năm nghìn thước, gùi trúc trên lưng Mộ Dung Lâm Phong đầy ắp thảo dược, hắn giờ đang bước nhanh như gió trên đường về, chợt nghe ven đường có tiếng rao bán mứt quả, nghĩ đến nụ cười thật tươi của Tiểu Bạch, nhịn không được dừng bước quay đầu lại, bước đến chỗ người bán hàng rong mua một xâu mứt quả đỏ tươi.“Trời ạ...... Đó là cái gì......”“Mẫu thân, mau nhìn...... Biến thành màu đỏ kìa...... Thật đẹp......”“Lão thiên gia a, ta đang thấy cái gì vậy, đó là long quyển phong a......”“Lão gia tử ta có phải già rồi không...... Tại sao long quyển phong lại biến thành màu đỏ??”“Ôi mẹ ơi...... Cái hướng kia không phải là hoàng cung sao?”“Đúng rồi...... Đúng rồi...... Thừa dịp long quyển phong còn chưa kịp di chuyển đến đây...... chúng ta mau chạy tránh khỏi nơi này đi.” ......Mộ Dung Lâm Phong mặt đầy ý cười khi nhìn thấy cơn lốc xoáy màu đỏ đứng thẳng ở hướng hoàng cung, trong lòng “lộp bộp” một tiếng, mứt quả trên tay rơi xuốngmặt đất, lúc này Mộ Dung Lâm Phong đã không còn lòng dạ nào quan tâm đến mứt quả trên đất, nhớ tới nỗi lo âu trong lòng bấy lâu nay, trên mặt mất hết huyết sắc, Tiểu Bạch......“Ủa, vị công tử kia đâu rồi, mới đây sao không thấy tăm hơi rồi?” Người bán mứt quả quay lưng về phía hoàng cung, lại phát hiện Mộ Dung Lâm Phong một giây trước còn đứng ở trước mặt giờ đã không thấy thân ảnh, trên mặt đất còn có một gùi thảo dược cùng một xâu mứt quả, người bán hàng rong nghi hoặc xoay xoay cái ót, lại nhìn thấy cơn lốc xoáy màu đỏ xa xa kia, cũng vội vàng thu thập gia sản nho nhỏ của mình, e sợ cơn lốc quỷ dị kia sẽ thổi đến đây, chạy trối chết về Dung Lâm Phong trong lòng kinh hoàng, cầu nguyện Tiểu Bạch hiện tại nhất định là vẫn ngoan ngoãn ở trong khách ***, không đi đâu hết, Mộ Dung Lâm Phong nhanh như gió xuyên qua đám người, đôi môi mím chặt, mi tâm nhăn nhíu, không ai thấy kịp một góc áo của Mộ Dung Lâm Phong, chỉ cảm thấy một cơn gió mạnh ập Dung Lâm Phong phóng lên lầu hai của khách ***, mạnh mẽ đẩy cửa phòng ra, trong phòng im ắng hoàn toàn không thấy bóng dáng Tiểu Bạch cùng Trúc Tử, tâm Mộ Dung Lâm Phong khó chịu một cái, đôi môi mấp máy, cũng không biết bản thân đang nói cái gì.“Tiểu Bạch...... Ngươi ở đâu...... Sư phụ đã trở về...... Tiểu Bạch......”Trên hành lang im lặng đột nhiên truyền đến tiếng bước chân, khiến Mộ Dung Lâm Phong khẩn trương bước nhanh ra ngoài, không khỏi kích động kêu lên, “Tiểu Bạch...... Tiểu Bạch...... Là ngươi......” Nhìn thấy xuất hiện trước mắt không phải Tiểu Bạch mà là Trần Thần, Mộ Dung Lâm Phong tinh thần hoảng loạn.“Mộ Dung công tử muốn tìm Tiểu Bạch sao? Ta cũng đang muốn tìm Trúc Tử, nghe tiểu nhị nói sáng nay Tiểu Bạch cùng Trúc Tử đã ra ngoài, hình như là theo một người trong hoàng cung, không biết là có chuyện gì......” Trần Thần còn chưa nói xong, chỉ thấy Mộ Dung Lâm Phong hiếm khi sắc mặt tái nhợt, sau đó nhoáng một cái liền biến Thần thấy dáng vẻ Mộ Dung Lâm Phong lo lắng khủng hoảng, trong lòng cũng “thịch” một tiếng, có thể nào lời quạ đen nói trước đây đúng rồi, hắn cũng trực tiếp nhảy xuống khỏi cửa sổ thẳng hướng đến hoàng Mộ Dung Lâm Phong cùng Trần Thần theo sau tiến vào hoàng cung Mộc Diễm quốc, cung điện huy hoàng ngày xưa sớm bốn phía tan hoang, ở khu trung tâm còn thê thảm hơn, có thể nói là bị san bằng, trong cung im ắng không thấy bóng người, yên tĩnh quỷ dị, còn có một mùi máu nồng nặc khiến người ta muốn nôn ập vào mặt, lúc này cơn lốc màu đỏ kia đã biến mất không thấy bóng dáng.“Nơi này...... rốt cuộc đã phát sinh chuyện gì?” Trần Thần dại ra nhìn hoàng cung đã hoàn toàn thay đổi.“Tiểu Bạch...... Tiểu Bạch...... Tiểu Bạch...... Tiểu Bạch...... Vi sư tới đón ngươi về...... Tiểu Bạch ngươi ở đâu... Đừng làm ta sợ...... Tiểu Bạch...... Mau ra đây...... Sư phụ ở đây a...... Tiểu Bạch......” Mộ Dung Lâm Phong ngửi thấy trong không khí phiêu đãng mùi tanh rất nồng, trong miệng không ngừng gọi, kỳ vọng đây chỉ là một cơn ác mộng thôi, không phải sự thật, Tiểu Bạch, Tiểu Bạch, chân khí trong ngực Mộ Dung Lâm Phong thoáng chốc rối loạn lên, mạnh mẽ áp chế chân khí đang tán loạn trong người, hắn xông về nơi bị tàn phá nặng nhất tìm Dung Lâm Phong cùng Trần Thần càng tiến tới gần khu trung tâm hoàng cung, mùi máu tươi trong không khí càng thêm nồng nặc, mặt đất đầy máu đỏ, nhầy nhụa giẫm dưới chân, còn có thể nhìn thấy trên trên mặt đất ướt sũng những phần rời rạc của cơ thể người, nội tạng huyết nhục mơ hồ, rơi rụng vô số, trên mặt đất còn có một cái bàn có vẻ là từ trên cao rơi xuống, đồ cổ hiếm quý, nhánh cây, trụ cột phòng ốc này nọ, đủ mọi thứ linh Thần nhìn bốn phía đều nhuốm một màu đỏ, trong lòng từng cơn từng cơn ớn lạnh, “Trúc... Trúc Tử...... Trúc Tử...... Ngươi... còn chưa làm nương tử của ta mà...... Ngươi không thể bỏ lại ta lần nữa a... Ta không thể đợi ngươi được nữa...... Không thể đợi được nữa...... Ngươi đi ra đây cho ta...... ra đây đi, được không...... Chỉ cần ngươi ra đây... Ta cái gì cũng đáp ứng ngươi hết, không được sao.....” Nói xong nhịn không được nghẹn ngào, thật vất vả, thật vất vả mới chờ được ngươi trở về a......Mộ Dung Lâm Phong trước mắt choáng váng, sẽ không, sẽ không, Tiểu Bạch, Tiểu Bạch, ngươi ngàn vạn lần đừng có việc gì a. Đúng lúc này, bên cạnh đống lớn những phần thân thể kia, truyền đến tiếng Bạch hồ “ngao ngao” kêu to, sau đó giãy ra khỏi những phần chân tay gãy nát chạy ra, lúc này Bạch hồ đã sớm biến thành Hồng hồ rồi, dùng toàn lực gào to về phía hai người đang tìm kiếm khắp nơi kia, ý muốn thu hút sự của chú ý hai Dung Lâm Phong cùng Trần Thần vội vàng lao về phía Bạch hồ bị đẫm máu cả bộ lông, Bạch hồ nhảy đến một thân thể cũng toàn thân là máu, nhưng vẫn còn đủ tay chân, bi thương kêu người Trúc Tử nằm ngửa trở lại, đưa tay đến dưới mũi, vẫn còn thở, Mộ Dung Lâm Phong nắm lấy hai vai Trúc Tử mà lắc, “Trúc Tử tỉnh tỉnh, Tiểu Bạch đi đâu rồi?” Trúc Tử bị lay động một trận dần tỉnh táo lại, nhìn thấy trước mắt là Mộ Dung Lâm Phong lo lắng khủng hoảng, trong lòng đau xót, “Chủ... Chủ nhân...... Thực xin lỗi...... Ta...... Ta không nên không nghe lời chủ nhân...... Tự tiện đem Tiểu Bạch đến nơi này...... Tiểu...... Tiểu Bạch...... phút cuối cùng ta còn ý thức...... Nhìn thấy Tiểu Bạch đi về phía kia rồi......” Nói xong, Trúc Tử ngón tay đầy máu chỉ hướng Tiểu Bạch đã Tử vừa nói xong, Mộ Dung Lâm Phong buông Trúc Tử ra, hướng tới nơi Trúc Tử chỉ mà vội vàng chạy đi, mà Trần Thần ở lại ôm chặt lấy Trúc Tử máu me đầy người, nghẹn ngào nói “Trúc Tử... Trúc Tử... Trúc Tử của ta...... Cám ơn trời đất... Ngươi không có việc gì......”...... Ta là phân cách tuyếnSau khi hóa giải cơn lốc máu kia, Tiểu Bạch nhìn khoảng sân máu chảy thành sông, cùng phần cung điện đã bị phá hủy chẳng còn ra hình dáng gì, không có một nét động dung, ánh mắt lạnh như băng đang cảm nhận điều gì, nghe thấy gió bên tai mau truyền tới động tĩnh, nhắm mắt lại giẫm lên mặt đất nhớp nhát máu, tựa hồ xác định được gì đó, kiên định bước về phía này, Tiểu Bạch toàn thân màu đỏ, từng giọt máu tí tách rơi từ tóc Tiểu Bạch xuống, cuối cùng hòa vào những vũng đỏ thẫm trên mặt đất, hình thành một gợn sóng nho nhỏ, chung quanh hoàng cung im ắng, không có chút nhân Bạch từng bước một chậm rãi bước qua từng đống từng đống thân thể rời rạc, có khi không cẩn thận đạp phải một phần nào đó vang lên tiếng “răng rắc”, giữa hoàng cung trống rỗng tựa như Tu La địa ngục có vẻ dị thường khủng bố quỷ dị, khi Tiểu Bạch sắp vượt qua một cánh cửa dẫn đến một viện tử khác, vừa mới vượt qua một nửa, chân lại rụt trở về, thân mình đứng yên bất động, chỉ có mâu quang chậm rãi nhìn xuống xuyên qua sợi tóc màu đỏ liếc về một gốc cây đại thụ bị nhổ tận gốc, theo lốc xoáy rơi xuống ở phía bên Bạch xoay người vẫn từ từ bước đến chỗ đại thụ đổ kia, thời khắc sắp tiếp cận đến, mười mấy Hắc y nhân nhảy ra còn có một người bị chặt đứt một tay cầm kiếm hướng về Tiểu Bạch mặt không chút thay đổi, cùng lúc hô “Bệ hạ, chạy mau!!”Mười mấy Hắc y nhân tạo thành một vòng vây không kẽ hở quanh Tiểu Bạch, ánh mắt mỗi người đích nhìn thẳng vào hai mắt không hề có tình cảm dao động của Tiểu Bạch, nhớ tới cảnh tượng tựa như luyện ngục lúc nãy, tâm không khỏi co rút một hơi, cứng ngắc cầm chắc kiếm trong tay, mười mấy người thẳng tắp đâm về phía Tiểu Bạch, nhưng trong khoảnh khắc hơn mười thanh kiếm sắp xuyên qua cơ thể Tiểu Bạch, lại bị Tiểu Bạch tay không vung lên, mười mấy người đều bị gió mạnh mẽ đánh bay ra ngoài, va đập thật mạnh vào tường rồi hộc máu ngã qua mười mấy người ngã xuống đất tạm thời không dậy nổi, mâu quang của Tiểu Bạch lúc này mới nhìn tới Diễm Nguyệt Cơ vẫn không nhúc nhích thất thần đứng đó, tựa hồ không tài nào phản ứng kịp, một canh giờ trước, Tiểu Bạch yếu đuối nhát gan tránh sau lưng Trúc Tử, giờ phút này lại giống như một vũ khí hình người lạnh lùng không hề có thất tình lục dục, mỗi người ở trước mắt đều là chuột kiến nhỏ bé mà thôi, phất tay một cái là tàn một sinh mệnh, Diễm Nguyệt Cơ nhìn thấy lãnh ý trong mâu quang kia, Diễm Nguyệt Cơ tự cho mình là thanh cao lúc này đây cũng không kiềm được sắc mặt tái nhợt lui về phía sau từng Tiểu Bạch hàn ý đông lạnh sắp tiếp cận đến, Diễm Nguyệt Cơ mới thi triển khinh công nhảy đến một bức tường đã đổ một nửa, nhìn xuống Tiểu Bạch ở phía dưới, “... Mộ... Mộ Dung Bạch...... Ngươi không phải người...... Ngươi...... Ngươi rốt cuộc là cái gì?”Đứng ở phía dưới, Tiểu Bạch nhíu mi tâm lại, tựa hồ rất không vừa lòng Diễm Nguyệt Cơ đột nhiên nhảy lên bức tường đổ, vì thế nương theo sức gió cũng nhảy lên tường, hoàn toàn không để ý đến nghi vấn của Diễm Nguyệt Cơ, nguy hiểm nâng tay phải chuẩn bị đánh về phía Diễm Nguyệt Cơ, lại bị Diễm Nguyệt Cơ nhanh chóng vung trường tiên cuốn lấy cánh tay.“Ha ha...... Không nghĩ tới Diễm Nguyệt Cơ ta hôm nay lại ngu xuẩn đưa tới một ác ma, cũng không nghĩ tới Mộc Diễm quốc thế hệ quốc quân cuối cùng thế nhưng lại chôn vùi trong tay ta, ha ha...... Mộ Dung Bạch... Hôm nay không phải ngươi chết thì chính là ta mất mạng.” Nói xong nắm chặt trường tiên trong tay, muốn quất cho Tiểu Bạch ở đối diện té xuống mặt đất. Nhưng trường tiên trong tay Diễm Nguyệt Cơ còn chưa nhúc nhích, đã bị Tiểu Bạch nắm lấy kéo Diễm Nguyệt Cơ kéo đến trước mặt bé, dùng cái tay bị quấn kia chộp thẳng đến cái cổ màu mạch của Diễm Nguyệt Cơ, năm ngón tay siết chặt cổ khi Mộ Dung Lâm Phong tìm đến nơi, nhìn thấy Tiểu Bạch đẫm máu đứng thẳng trên tường, lạnh lùng thị huyết, sợi tóc rời rạc dính đầy huyết tích, trong mắt là tuyệt tình lạnh như băng quen tử trong mắt Mộ Dung Lâm Phong co rút lại thật nhỏ, trong tầm mắt không rõ ràng lắm, hình ảnh Tiểu Bạch cùng ngũ quan tang thương trong ký ức từ từ chồng lên nhau...... Tiểu Bạch...... đừng nên như vậy......Tiểu Bạch của ta......Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Nhấn vào giữa màn hình để hiển thị Tùy chọn đọc.
dị địa trọng sinh chi bạch